Chuyện xứ người

Bài học lớn về tính nhân văn rất khó học

Cập nhật: 00:00 | 02/07/2021
Đây là ngôi nhà nổi tiếng của bà Edith Macefield ở Seatle, bang Washington, Hoa Kỳ. Khi bà Macefield mua ngôi nhà này, vào khoảng năm 1950, khi đó vùng này chỉ là miền quê hẻo lánh.    
bai hoc lon ve tinh nhan van rat kho hoc
Từ miền quê hẻo lánh (ảnh minh họa)

Nhưng nửa thế kỷ sau thì nó đã trở thành khu trung tâm phố thị đông đúc và 1 công ty thầu đã mua lại nguyên một khu vực để xây khu đô thị và thương xá cao tầng. Tất cả những hàng xóm của bà Macefield đều vui lòng bán nhà và dọn đi, nhưng bà thì nhất định không chịu đi.

Thậm chí khi chủ đầu tư ra giá 1 triệu đô la cho (căn nhà chỉ đáng giá khoảng 300 000 đô la) thì bà vẫn nhất định không chịu bán. Bà nói bà già rồi, sống ở đó cả đời rồi, bà lại không có con cháu nên bà không muốn đi đâu hết.

Sau nhiều tháng ra giá và thuyết phục bà không được. Công ty thầu đành sửa lại thiết kế dự án của mình, xây vòng quanh nhà bà. Chính quyền địa phương đương nhiên là không làm khó gì bà, càng không bao giờ nhận tiền hối lộ của chủ đầu tư để cho cảnh sát đến cưỡng chế khiêng bà đi như ở một số nước.

Thái độ kiên quyết bảo vệ quyền làm chủ của mình của bà Macefield đã khiến cho người dân Mỹ cảm phục. Họ gọi bà là "anh hùng nhân dân" (folk Hero) và nói rằng đây chính là bằng chứng hùng hồn nhất cho tinh thần thượng tôn pháp luật, tôn trọng nhân quyền và quyền công dân của nước Mỹ.

bai hoc lon ve tinh nhan van rat kho hoc
Nửa thế kỷ sau, một thành phố sầm uất mọc lên (ảnh minh họa)

Hãng phim Disney đã làm một bộ phim dựa trên câu chuyện của bà, mang tên "Up", có nghĩa là "Lên" nói đến việc các tòa nhà chọc trời mọc lên như nấm xung quanh một bà già nhưng bà vẫn không vì đó mà phải chịu áp lực.

Mãi đến khi bà mất ở tuổi 83 vì bệnh ung thư thì căn nhà mới được dỡ đi. Bởi trước khi qua đời, bà Macefield đã viết giấy hiến tặng lại căn nhà cho ông chủ đầu tư của khu đô thị, để cảm ơn ông đã đối xử với bà rất tốt.

Bà đã viết trong di chúc: mặc dù việc bà nhất định không chịu bán nhà dọn đi đã gây cho ông rất nhiều phiền toái và cả thiệt hại về kinh tế, nhưng ông luôn đối xử với bà nhẹ nhàng và tôn trọng. Thậm chí sau khi thương xá đã xây xong, ông vẫn cho người thường xuyên sang giúp bà dọn vườn, quét sân, quét vôi lại mặt tiền nhà, cũng là để giữ cho bộ mặt thẩm mỹ chung của cả khu phố!

P.V (Tổng hợp)