Bố em hơn cả thượng đế

Cập nhật: 09:03 | 11/09/2021
Một hôm, thầy giáo kể cho các sinh viên ở lớp nghe câu chuyện dưới đây mà thầy cho là rất có ý nghĩa trong việc khởi nghiệp. Chuyện như sau:    
bo em hon ca thuong de
Minh họa

Một cậu bé sinh ra trong gia đình rất nghèo ở nước Mỹ nên cậu chỉ có một đôi giày rách để đi. Đến lễ Giáng Sinh, cậu bé vào một cửa hàng giày, nói với ông chủ: - “Chú có thể giúp cháu nói với Thượng Đế để Ngài cho cháu một đôi giày đẹp có được không ạ?”. Ông chủ nhìn xuống chân của cậu bé, bèn chọn một đôi giày đẹp trên giá bày hàng và nói: “Được thôi, bây giờ ta sẽ nói với Thượng Đế”. Sau đó ông ấy cầm đôi giày đi vào bên trong.

Một lúc sau, ông chủ đi ra, nhưng trên tay chỉ cầm có một chiếc giày, đưa cho cậu bé và nói: - “Cháu ơi, Thượng Đế nói rằng Ngài chỉ cho cháu một chiếc giày thôi, cháu phải tự nghĩ cách kiếm tiền để mua chiếc còn lại.” Cậu bé hỏi: “Vậy cháu phải kiếm bao nhiêu tiền thì mới mua được chiếc giày còn lại?”.

Ông chủ nói: “2 đô la.” Cậu bé bảo: “Được rồi ạ, cháu sẽ nghĩ cách kiếm tiền, nhưng chú nhất định phải giữ cho cháu chiếc giày đó nhé.” Khi trở về nhà, cậu bé đã gắng sức kiếm bằng được 2 đô la bằng cách vất vả nhặt ve chai, giấy vụn và sung sướng chạy đến cửa hàng để trả tiền. Ông chủ vui vẻ đưa cho cậu chiếc giày còn lại. Kể từ đó, cậu bé đã có một đôi giày mới và đẹp.

Khi lớn lên, cậu bé đã từng trải qua nhiều nghề, nhân viên cứu hộ, bình luận viên, phát thanh viên rồi bước vào giới nghệ thuật và trở thành một ngôi sao nổi tiếng. Và năm 1980, cậu bé ấy đã trở thành Tổng thống thứ 40 của Hoa Kỳ. Đó chính là Ronald Reagan.

Trong nhiệm kỳ Tổng thống của mình, ông Ronald Reagan khi được phóng viên tò mò hỏi việc nào có ảnh hưởng lớn nhất đối với sự trưởng thành của ông, ông đã kể lại câu chuyện “Thượng Đế chỉ cho 1 chiếc giày” khi ông còn nhỏ. Ông nói tiếp: - “Sau này tôi mới biết được giá gốc của đôi giày đó là 38 đô la, vậy một chiếc giày là 19 đô la nhưng ông chủ cửa hàng chỉ lấy của tôi 2 đô la để dạy tôi rằng: - “Thượng Đế không cho ai tất cả những gì người đó muốn, Ngài chỉ cho người đó một phần mà thôi, người đó phải tự mình nỗ lực để lấy phần còn lại.”

Nghe xong câu chuyện, cả lớp đều trầm trồ khen nhân vật cậu bé mua giày trong câu chuyện này. Riêng một nghiên cứu sinh bảo: Tưởng gì, hóa ra thượng đế chỉ có khả năng cho cậu bé đó một phần thôi a, còn cậu ta phải tự mình nỗ lực để lấy phần còn lại. Thế thì bố em hơn hẳn thượng đế vì ông ấy có thể cho em luôn tất cả mọi thứ em cần và em thích mà em chẳng phải nỗ lực gì. Rõ ràng bố em quyền uy hơn thượng đế nhiều.

Thì đấy, nhờ quyền uy của bố em, dù em học kém vẫn được nâng điểm cao chót vót để đỗ vào trường đại học danh tiếng này, lại còn đỗ thủ khoa nữa. Đang học ở đây, các bạn em đã lo ra trường có xin được việc làm ở cơ quan nào không, còn em chả phải bận tâm chuyện vặt đó vì nhờ quyền uy của bố em, ra trường là em có cơ quan nhận về làm luôn, rồi chỉ vài năm là em sẽ được bế ngồi vào ghế trưởng phòng, rồi ghế phó giám đốc, giám đốc, chạy cái bằng tiến sĩ in lên danh thiếp cá nhân.

Nghe vậy, thầy giáo và cả lớp đồng thanh thừa nhận đúng rõ ràng bố cậu học sinh này có quyền uy hơn đứt thượng đế rồi.  

Nguyễn Đoàn