Bút ký "Những ngày chống dịch"

Hãy đặt tay lên trái tim...

Cập nhật: 23:38 | 09/06/2021
Hôm nay, mình có thật nhiều cảm xúc, đặc biệt cảm thấy hân hoan ngập tràn trong lòng vì được gặp, tiếp xúc, trò chuyện và chứng kiến để cảm nhận tinh thần nhiệt huyết, sức trẻ cháy hết mình khi gặp các em sinh viên...

Một buổi sáng, đoàn công tác đã đi thăm, động viên và tặng quà các thầy cô, các em sinh viên của 5 trường y, dược đang hỗ trợ Bắc Giang chống dịch. Đó là: Đại học Y Dược Thái Nguyên, Học viện Y Dược Cổ truyền Việt Nam, Trường Cao đẳng Y tế Hà Nội, Đại học Y Dược Thái Bình và Đại học Y Dược Hải Phòng.

Tất cả các đoàn chi viện chống dịch đều được bố trí, sắp xếp điều kiện ăn ở tốt và tinh thần đoàn nào cũng rất quyết tâm, nói rằng sẽ ở lại nếu tỉnh Bắc Giang vẫn cần.

Trong đó, có 2 điểm trường mình ấn tượng nhất đó là Học viện Y Dược cổ truyền Việt Nam có cô giảng viên trẻ "hoãn cưới" nhiều lần để còn xung phong tình nguyện đi chống dịch, vậy mà, em vẫn cười thật tươi, ngượng ngùng nói hồn nhiên khiến mọi người bật cười:

hay dat tay len trai tim

- "Dạ, tại dịch bệnh cả ạ! Chứ không phải em muốn thế ạ!"

Điểm trường thứ hai là nơi lưu trú của 300 thầy cô và sinh viên 2 trường Đại học Y dược Thái Bình, Trường Cao đẳng y tế Hà Nội. Trong số đó, có đến 1/2 các e tự bảo nhau mặc đồng phục màu áo đỏ sao vàng để đón đoàn công tác. Hòa vào không khí giữa 300 em sinh viên tình nguyện, cảm nhận sự nhiệt huyết và tinh thần tuổi trẻ khiến cả đoàn công tác như có thêm động lực và sức lực để chiến đấu với dịch bệnh tại tâm dịch Bắc Giang.

Trong phút chốc, ý tưởng về việc kêu gọi mọi người hãy cùng đặt tay lên trái tim của mình thể hiện tinh thần đồng lòng quyết tâm chống dịch và đồng thời, chúc mừng đội tuyển bóng đá Việt Nam đã có chiến thắng giòn giã 4-0 với đội tuyển bóng đá Indonesia rạng sáng ngày hôm nay đã tạo nên một ấn tượng nhớ mãi.

Tiếng vỗ tay làm cả không gian như bừng tỉnh, thủ trưởng mình cũng thấy vui lây, trong giọng nói xen lẫn tiếng cười. Động viên nhưng không quên hỏi han các em sinh viên ăn ở như thế nào, câu hỏi vọng từ dưới sân vọng lên: "Thế ăn uống có được không?"

Sao nghe thật trìu mến, như lời hỏi han của bậc cha mẹ, cô bác hỏi những đứa con, đứa cháu mình bằng tấm thiện tình nhất!

Cảm ơn cuộc đời đã cho mình biết cảm nhận những cung bậc cảm xúc sâu sắc và tinh tế nhất đó!

VH-Phương Thảo

  • Xin chờ trong giây lát...