Lũ…vịt giời

Cập nhật: 07:59 | 25/07/2021
Bố tôi nằm đó, hơi thở đứt quãng, đôi đồng tử đã ra giãn hết cỡ nhưng hai mắt vẫn mở trừng trừng.    
lu vit gioi
Minh họa

Tiếng mẹ tôi thì thầm dặn dò: - Ông ơi... ông có đi thì đi đường bạc, chớ lạc đường xanh. Đường bạc là Trời Phật dẫn lối, đường xanh là Ngạ quỷ đưa đường… Nếu ai hỏi ông cha mẹ đâu thì ông bảo ông là con cha Trời mẹ Đất, vợ con ở đâu thì ông nói vợ con tôi đi theo Phật, theo Trời..

Mẹ tôi đấy, một đời nhẫn nhịn, vị tha đến tột cùng. Có chết tôi cũng không thể nào quên hình ảnh mẹ gạt nước mắt, nhặt nhạnh mấy chiếc bát lăn lóc trên nền nhà vì cú đá hất ngược mâm cơm của bố tôi. Ngậm ngùi tay dắt tay bế mấy chị em tôi bước đi trong tiếng bố tôi đay nghiến: Đồ ăn hại, đồ biết ăn không biết đẻ, cút hết đi cho đỡ ngứa mắt tao… một lũ vịt giời...!

Khi ấy tôi còn quá bé để hiểu rằng tại sao mẹ lại luôn bị bố đánh đập, tại sao bố cứ nhìn thấy chúng tôi lại ghét ngon ghét ngứa và rủa là lũ vịt giời... Bố thích mê tơi thằng cu bên hàng xóm, cứ mỗi chiều về bố lại vồ lấy nó mà hít hà cái mậm xinh xinh giữa hai cái đùi mập mạp của nó. Ông bảo: Thơm cái giống cho ông lây!

Những tháng năm sau đó một mình mẹ lăn lộn lo ăn học, lo công việc, lo gả chồng cho bốn chị em. Lũ vịt giời chúng tôi vì thương mẹ mà cố gắng chăm ngoan hiếu thảo. Còn bố tôi, mấy mươi năm đào hoa vẫy vùng rốt cục một ngày lại xuất hiện trước cổng nhà mẹ, tay dắt theo một bé gái - kết quả cuộc hôn nhân với bà hai vừa giải tán với cái gia tài vẻn vẹn một cái sổ lương hưu và căn bệnh nghề nghiệp đã chuyển giai đoạn cuối.

Hết ông lang trọc lại bà lang hói. Hết bệnh viện địa phương đến trung ương, không biết sự oán hận, giận hờn bay đi đâu hết, cả mẹ và lũ vịt giời chúng tôi cắt phiên nhau sáng tối túc trực chăm nom. Lúc tỉnh táo bố tôi còn hãnh diện nói với mấy ông bệnh nhân nằm cùng phòng: Tôi có 5 con càng cạc, chúng nó thương tôi lắm, biết vậy ngày xưa không chê để bà ấy đẻ thêm mấy con vịt nữa thì bây có phải càng sướng hơn không!

Thuốc không chữa nổi bệnh mà cũng không giữ được mệnh. Bố tôi nằm hấp hối trên giường, xung quanh là hai bà vợ và 5 con vịt giời chúng tôi. Tiếng mẹ tôi vẫn thủ thỉ… nghẹn ngào: - Thôi... duyên trần đã dứt, ông hãy yên lòng mà về với tiên tổ... tôi và các con không giận không trách gì ông đâu...

Từ trong đôi mắt vô hồn ấy, một giọt lệ đùng đục lăn ra khóe mi, chầm chậm rơi xuống đôi tay gầy guộc của mẹ tôi đang nhẹ nhàng vuốt mắt, bố tôi nhướng người lên, thở hắt ra, khép mắt vĩnh viễn, thanh thản… nhẹ nhàng.

Vũ Thảo