Nếu có ước muốn... cho thời gian trở lại...

Cập nhật: 00:00 | 09/06/2021
Tháng 6 về! Thoảng trong gió là mùi thơm nhẹ nhàng mà quyến rũ của những cánh bằng lăng tím ngắt kịp khoe sắc trong nắng vàng hanh. Tiếng ve ngân vang liên hồi từ những chùm phượng vĩ đỏ rực. Tháng 6 là thời gian để ta dừng lại, để ta đắm chìm trong vô vàn kí ức tràn về.    
neu co uoc muon cho thoi gian tro lai
Minh họa

Tháng 6 trời mưa, có ai đó cảm thấy phiền phức khó chịu, có ai đó cảm thấy nỗi buồn man mác, cũng có ai đó reo vui với khúc nhạc mưa, và ai đó lại bâng khuâng trong những kỷ niệm xưa cũ. Tháng sáu, mưa… Lại có người ngồi trầm ngâm ngắm những con phố loáng uớt, những bàn chân, vòng xe vội vã trong mưa, hay bâng khuâng trước những giọt nước long lanh còn đọng lại đâu đó… Nỗi nhớ và kỷ niệm chợt ùa về!

Tháng 6 về, làm ta lưu luyến giở từng trang lưu bút cũ với nhiều cảm xúc. Cũng tháng 6 ngày ấy, chỉ mới đây thôi vậy mà đã bao năm rồi nhỉ. Những dòng chữ tinh nghịch thân thương, những lời chúc, những lời nhắn nhủ. Trang lưu bút đã mờ dần nét chữ, những tấm ảnh thẻ cũng chẳng còn rõ nét mặt mỗi đứa, nhưng dòng lưu bút vẫn còn đó với bao lời yêu thương. Kỷ niệm xưa mấy ai còn níu giữ?

Tháng 6, tháng của những kỳ thi, của những dự định cho tương lai. Chợt nhớ hình ảnh những đêm chong đèn học bài ngủ gà ngủ gật, rồi chợt thức giấc trong tâm trạng nuối tiếc thời gian. Tháng 6 có màu của nỗi an yên. Tháng 6 vẫn luôn đong đầy yêu thương dù ai đó có vô tình lãng quên đi bởi những hối hả, xô bồ. Tháng 6 có màu của tuổi ấu thơ, có màu của những hồi ức vẫn còn da diết, có màu của nắng, có màu của nỗi buồn, có màu của chia ly,…

Tháng 6 có mùi nồng nồng của đất sau cơn mưa, có mùi rạ rơm ngai ngái, có mùi mồ hôi ướt đầm trên áo mẹ, có những ngày đứa con nhỏ thương mẹ vất vả chỉ mong mình lớn thật nhanh để mẹ không vất vả nữa. Tôi quen rồi tháng 6 của riêng mình, ban công ngày mưa, cafe ấm sực, và một cuốn sách dịu dàng.

Nhiều người thường bỏ lỡ những điều bình dị quanh mình mà không nhận ra những điều ấy to lớn thế nào. Hà Nội bao bọc, cho mình cả yêu và ghét, buồn và hạnh phúc. Xin chào tháng 6. Tháng của những ngày hè nắng và nóng, của những kí ức yêu thương đong đầy, những kì thi tuổi học trò. Trong phim "Một ngày", Emma và Dexter đã trải qua không biết bao lần tan hợp, hiểu lầm, xung đột suốt chiều dài hai mươi năm.

Suốt khoảng thời gian đó, cả hai đã gặp gỡ nhiều người khác, trải qua bao thăng trầm, rốt cuộc, họ lại về bên nhau. “Em đã gặp gỡ nhiều người, nhưng vì sao cuối cùng vẫn là anh? Em cứ nghĩ anh chỉ là khách qua đường trong đời em, nào ngờ, từ bao giờ, anh đã giữ một vị trí vô cùng quan trọng trong tim em.” Nhiều năm sau gặp lại, Emma hỏi Dexter có muốn gặp bạn trai cô không?

Anh đáp: “Không đâu”. Sau đó, anh lên xe buýt, rời đi. Khi xe sắp đi xa, anh bỗng nghe thấy tiếng Emma gào gọi tên mình. Anh xuống xe, và hai người ôm nhau thật chặt. Emma nói: “Em tưởng mình đã quên được anh, nhưng không. Nếu anh lừa gạt em, và làm em thất vọng thêm nữa, em sẽ giết anh!”

Không thể quên một người chính là như thế đó, dù cố tỏ ra thản nhiên, nhưng chỉ cần nhìn thấy người kia, cơn bão lòng lại cuộn trào mãnh liệt. Sau khi quay lại với nhau, họ yêu thương say đắm và trân trọng nhau hơn bất cứ giai đoạn nào trong phần đời trước. Bởi vì, sự từng trải khiến họ trưởng thành, biết trân trọng đối phương và biết cách chung sống với người kia hơn.

Nhiều người cho rằng, chia tay rồi thì nên xoá tên người kia đi trong danh bạ điện thoại, vì nếu thật lòng yêu nhau, khó có thể làm bạn, chỉ cần nhìn nhau thêm giây lát, đã lại muốn thuộc về nhau.

Tôi từng chứng kiến nhiều mối tình, dù trải qua bao lần tan hợp, nhưng sau cùng lại chào thua bởi miệng lưỡi thế gian, thua bởi hai chữ “phù hợp”. Tôi thực lòng khâm phục những người tình bất chấp tất cả để đến được với nhau, chắc chắn họ đã phải chịu đựng rất nhiều, đau khổ rất nhiều. Vì để có thể thốt lên câu “Cuối cùng mình đã được bên nhau”, không hề dễ dàng chút nào.

TH.

  • Xin chờ trong giây lát...