Bút ký "Những ngày chống dịch"

Tình người trong tâm dịch

Cập nhật: 06:48 | 12/06/2021
Gần 100 nhân lực y tế thuộc các đoàn lưu trú tại đây, KS có 66 con người để hoạt động, mọi nhân lực giảm tối đa nhưng vẫn đảm bảo sự vận hành để chăm lo hậu cần. Tuy nhiên, mình đã cảm nhận được sự chia sẻ, hỗ trợ đắc lực của các bạn ở đây. Điều mình muốn kể đó là tình người tại "ngôi nhà" thứ hai trong thời gian tạm trú này.

Vì điều kiện chống dịch, đoàn Bộ phận thường trực mình đã sắp xếp để lưu trú tại khách sạn Mường Thanh thành phố Bắc Giang - Khách sạn được lựa chọn để đảm bảo các biện pháp phòng, chống dịch tốt nhất cho đoàn công tác và các đoàn y tế về chi viện cho Bắc Giang đợt này, mình không nhớ ngày nào chuyển về đây ở, tạm cho là 15 ngày hoặc hơn.

Mình nhớ buổi tối đầu tiên chuyển về KS ở, bạn gái lễ tân gọi lên phòng mình khá muộn để trao đổi việc sắp xếp phòng của đoàn, mình tư vấn,... Và sau đó, bạn gái đó lại gọi máy bàn phòng mình để thật thà nói: "Chị ơi, em xin phép chị cho e xin số điện thoại của chị được không, vì thú thật e thấy chị gần gũi và e nghĩ là sau này có vấn đề gì liên quan đến mọi ng, e sẽ gọi chị để xin chị ý kiến giúp e biết cách giải quyết công việc...". Lúc đó, mình phì cười nhưng cũng cho số điện thoại. Ấn tượng ban đầu là sự CHÂN THẬT.

Một buổi sáng khi vừa đi cơ sở về, một anh lễ tân khách sạn chạy ra bảo: "Chị ơi, xe của chị đỗ đằng sau KS pk? E cũng đỗ xe của KS ở đó thì e thấy bánh sau của chị bị rách rồi",... Anh Sơn dù lớn tuổi hơn mình nhưng vẫn một mực xưng Chị vì lễ nghi của người làm dịch vụ. Anh còn chụp ảnh cho mình xem tình trạng lốp. Vì mình có dùng xe cá nhân lên Bắc Giang để thỉnh thoảng cần xử lý tình huống chạy qua lại các điểm họp, còn chủ yếu vẫn là đi xe cơ quan. Nhưng không nghĩ vừa đến Bắc Giang chống dịch thì đã lại bị vấn đề về lốp. Đi đến nơi, mình phát hiện ra do bị quẹt vào vỉa hè góc chéo khách sạn để tránh khung rào sắt ngăn cách chỗ đỗ xe riêng cho cán bộ, nhân viên KS mà mình được đỗ khu đó.

Thôi xong, đôi lốp xe sau...

Anh nhiệt tình nói: "Nếu chị cần em giúp e sẽ hỏi giá, hỏi chỗ để thay lốp giúp chị"...

tinh nguoi trong tam dich
Hàng rào đã được di chuyển vào trong để dành chỗ đỗ xe cho mình sau vụ lốp xe bị va vào vỉa hè góc chéo. Một cử chỉ nho nhỏ mà chứa đầy tình người

Và sau mấy hôm sau, mình xử lý được đôi lốp thì thật bất ngờ khi về lại chỗ đỗ, hàng rào chắn đã được ai đó dịch chuyển, tạo ra 1 khoảng trống đỗ xe trong mái cho riêng mình có thể đánh xe vào luôn mà không phải nhấc hàng rào ra nhấc vào.. Cái cảm giác được quan tâm đó, thật khiến mình thấy ấm lòng và có chút xúc động. Ấn tượng thứ hai là sự CHÂN THÀNH.

tinh nguoi trong tam dich

Bạn Giang Phó Giám đốc sáng sáng lại tráng trứng phụ giúp.

— tại Mường Thanh Bắc Giang.

Sau một thời gian ở, cùng chia sẻ những gì mình có với 66 anh em KS, lắng nghe từng ý kiến hỏi han của đội lễ tân, đội hành chính, đội phục vụ hậu cần, nhà ăn... Tất cả nhân lực KS, anh em đổi phiên trực đến hôm nay mới gặp mình lần đầu vẫn nói: "Em nghe tên chị Thảo lâu rồi mà hôm nay mới gặp".

Thích nhất mỗi sáng, đến quầy bún, phở, người cô đứng bếp sáng nào thấy mình đến cũng chào mình rất nhiều cách khiến mình thấy "hạnh phúc":

- A, chào con gái. Con gái hôm nay ăn gì nào?

- Mọi người vất vả quá. Cô nhìn mà thương, bọn cô ở đây còn vẫn được về nhà, mọi người ở Bắc Giang giúp Bắc Giang chống dịch vất vả quá!

- Nào, Phó giám đốc tráng trứng làm cho Maria này 1 quả trứng trần nào.

....

Mỗi ngày, xuống gặp Cô là lại được Cô động viên, chào mừng, gọi bằng những cách trìu mến nhất. Làm các đoàn khác cứ ngạc nhiên, nhìn mình chằm chằm,...

Mình được cảm nhận tình cảm ấm áp đó làm mình cảm giác như cô đã thay mẹ "chăm sóc" mình với cách là ngày nào cũng cố tình dúi thật nhiều thịt vào bát cho mình ăn...

Ấn tượng thứ ba là sự CHÂN TÌNH.

KS như trở thành "ngôi nhà" thứ hai trong thời gian tạm trú của mình. Giờ đây, khi gọi điện xuống lễ tân, thay vì nói số phòng, thì thông tin giờ là "Chị Thảo đây", mọi việc đều được các anh, chị, em hỗ trợ tối đa. Ngay cả khi mình đi làm không có ở KS nhưng chỉ cần dặn đơn vị đến là cứ vào trong bảo: của Chị Thảo, chị Thảo bảo nhờ làm giúp, chị Thảo nhờ mấy anh em bê giúp,... là khi về đến KS, mọi thứ đã xong xuôi... Khi mình nói cảm ơn, anh em bảo rằng: "Mọi người vất vả vì Bắc Giang rồi, chúng em làm mấy việc này không thấm gì chị ạ". Bạn nào bạn ấy sẵn sàng giúp đỡ các công việc không thuộc trách nhiệm của mình mà vẫn luôn vui vẻ.

tinh nguoi trong tam dich
E gái xinh ở nhà ăn mà chị quên tên rồi.

Ấn tượng bởi anh Tuân Giám đốc luôn nhẹ nhàng, bạn Giang PGĐ sáng sáng đứng quầy trứng nhưng rất vui vẻ (vì giảm nhân lực tối đa), em Thành cao to đẹp trai hỏi mình liên tục về vấn đề ăn uống cho các đoàn, em Dung quầy lễ tân cứ nhìn thấy mình là tíu tít, em gì nữa nhỉ ở nhà ăn, cứ thì thầm to nhỏ với mình: "Chị ơi, bàn ấy bảo không ăn hoa quả", "chị ơi, em lấy chỗ phần nho hôm qua chị bảo mang ra nhé",... Anh Sơn thấy mình là chạy ra mở cửa, hôm qua, đứng chào anh còn nói đùa "Mai em về thì có nghĩa ngày mai KS cũng sẽ không thấy anh ở đây"... Trước khi về, chào anh em mà sao cảm thấy thật bịn rịn biết bao...

Mình lại nhớ câu thơ:

"Khi ta ở chỉ là nơi đất ở

Khi ta đi, đất bỗng hoá tâm hồn"

Tất cả tình cảm của mọi người trong tâm dịch đều cùng chí hướng người có sức góp sức, người có của góp của, san sẻ yêu thương và giúp đỡ mọi người trong khả năng có thể của mình. Đó là điều khiến mảnh đất nơi đây đã hoá "tâm hồn".

Cảm ơn vì những tình cảm của mọi người dành cho mình, để mình biết rằng Cuộc đời vốn còn rất nhiều điều tốt. Khi cùng chung hoàn cảnh khó khăn, cùng chiến đấu, con người Việt Nam sẽ lại càng yêu thương nhau hơn! Lớn hơn nữa, đó là lòng yêu đồng bào, lòng yêu nước bao trùm! tinh nguoi trong tam dichtinh nguoi trong tam dich

"Bài tuyên truyền thực hiện Nghị quyết 84/NQ-CP ngày 29/5/2020 của Chính phủ"

VH-Phương Thảo

  • Xin chờ trong giây lát...