Trẻ em bị đánh có thể giảm kỹ năng nhận thức

Mới đây, các nhà khoa học ở Đại học Old Dominion (Mỹ) đã nghiên cứu và phát hiện ra rằng việc trẻ bị đánh đòn có liên quan đến điểm đọc và toán thấp hơn.

Đánh đòn, “Thương cho roi cho vọt”, một hình thức kỷ luật phổ biến ở nhiều gia đình, từ lâu đã là chủ đề gây nhiều tranh luận.

Mới đây, nghiên cứu “Đánh đòn và chức năng điều hành ở trẻ em Hoa Kỳ: Phân tích dọc trên một mẫu phù hợp“, của 2 nhà nghiên cứu là Jeehye Kang và Christina M. Rodriguez.

Các nhà khoa học đã nghiên cứu để hiểu tác động của đánh đòn đối với sự phát triển nhận thức của trẻ em, đặc biệt là đối với các chức năng điều hành như sự chú ý, ra quyết định và kiểm soát hành vi.

Theo nghiên cứu từ hơn 12.000 trẻ em, việc đánh đòn có liên quan đến mức độ chức năng nhận thức thấp hơn, chẳng hạn như khả năng kiểm soát ức chế và tính linh hoạt về nhận thức ở trẻ em. Các phát hiện được công bố trên tạp chí Lạm dụng và bỏ bê trẻ em cho thấy rằng ngay cả việc đánh đòn không thường xuyên cũng có thể có tác động tiêu cực đến sự phát triển nhận thức của trẻ.

Các nghiên cứu trước đây đã thiết lập mối liên hệ giữa việc đánh đòn và các vấn đề hành vi, nhưng ảnh hưởng của nó đến các kỹ năng nhận thức, đặc biệt là ở thời thơ ấu, vẫn chưa rõ ràng. Nghiên cứu này nhằm lấp đầy khoảng trống trên trong nghiên cứu, xem xét mức độ phổ biến rộng rãi của việc đánh đòn và những ảnh hưởng lâu dài tiềm ẩn của nó đối với sự phát triển của trẻ.

“Là một nhà nghiên cứu xã hội học, tôi luôn quan tâm đến nguồn gốc của sự bất bình đẳng. Khi tôi bắt đầu giảng dạy một khóa học có tên Xã hội học về phúc lợi trẻ em, tôi bắt đầu thấy việc trải qua bạo lực thời thơ ấu có thể tác động đến các cá nhân như thế nào ngay cả trong cuộc sống sau này và việc dung túng bạo lực như một hình thức kỷ luật có thể góp phần gây ra nhiều vấn đề xã hội như thế nào,” tác giả nghiên cứu, cô Jeehye Kang, phó giáo sư tại Đại học Old Dominion cho biết.

“Tôi cũng bắt đầu thấy trải nghiệm bạo lực ở nhà và trường học vào thời thơ ấu đã ảnh hưởng đến tôi như thế nào, vì vậy tôi cảm thấy chủ đề này rất quan trọng. Trong nghiên cứu này, tôi rất vui khi được tìm hiểu thêm về mối liên hệ giữa việc bị đánh và sự phát triển nhận thức của trẻ, với sự cộng tác của nhà tâm lý học lâm sàng, Tiến sĩ Rodriguez.”

Nghiên cứu đã phân tích dữ liệu từ Nghiên cứu dọc về giai đoạn đầu thời thơ ấu, theo dõi khoảng 18.170 trẻ em từ mẫu giáo đến tiểu học. Tập trung vào một nhóm nhỏ khoảng 12.800 trẻ em từ 5-6 tuổi, các nhà nghiên cứu đã kiểm tra tác động của việc đánh đòn lên ba lĩnh vực chính của chức năng điều hành: kiểm soát ức chế, tính linh hoạt trong nhận thức và trí nhớ ngắn hạn.

Khả năng kiểm soát ức chế được đánh giá thông qua báo cáo của giáo viên sử dụng Bảng câu hỏi về hành vi của trẻ em. Tính linh hoạt về nhận thức được đo lường trực tiếp thông qua nhiệm vụ Sắp xếp thẻ thay đổi theo chiều không gian, trong đó trẻ sắp xếp thẻ theo các quy tắc khác nhau. Trí nhớ ngắn hạn được đánh giá bằng cách sử dụng bài kiểm tra phụ Số đảo ngược của Bài kiểm tra khả năng nhận thức của Woodcock-Johnson III, trong đó yêu cầu trẻ lặp lại các chuỗi số theo thứ tự ngược lại.

Biến số độc lập ở đây là việc bị đánh, được báo cáo bởi những người chăm sóc chính, chủ yếu là các bà mẹ, cho biết tần suất họ đánh con mình trong tuần qua. Để giải quyết những thiên kiến tiềm ẩn, các nhà nghiên cứu đã sử dụng một phương pháp gọi là cân bằng entropy. Kỹ thuật thống kê này đã điều chỉnh lại nhóm so sánh để phù hợp với nhóm bị đánh đòn, đảm bảo rằng bất kỳ sự khác biệt nào quan sát được là do bị đánh đòn chứ không phải do các yếu tố khác.

Trước khi so sánh các thiên kiến, những đứa trẻ bị đánh đòn có mức độ kiểm soát ức chế, tính linh hoạt trong nhận thức và trí nhớ ngắn hạn thấp hơn. Tuy nhiên, sau quá trình so sánh, mối liên hệ giữa việc đánh đòn và trí nhớ ngắn hạn đã biến mất, cho thấy mối liên hệ này trong các nghiên cứu trước đây có thể đã bị ảnh hưởng bởi các yếu tố khác.

Kang giải thích: “Chúng tôi không tìm thấy mối liên hệ nào giữa việc đánh đòn và trí nhớ ngắn hạn của trẻ, một thành phần quan trọng khác của chức năng điều hành. Phát hiện này mâu thuẫn với nghiên cứu trước đó. Tuy nhiên, chúng tôi đã sử dụng một mẫu lớn, mang tính đại diện trên toàn quốc, thiết kế so sánh nghiêm khắc và mô hình được kiểm soát chặt chẽ, tất cả đều củng cố các suy luận nhân quả về các mối quan hệ này. Do đó, sự không nhất quán này có thể xuất phát từ quy trình đối sánh nghiêm ngặt được áp dụng trong nghiên cứu của chúng tôi so với nghiên cứu trước đó.”

Tuy nhiên, đáng chú ý là những tác động bất lợi của việc đánh đòn đối với khả năng kiểm soát ức chế và tính linh hoạt trong nhận thức vẫn tồn tại ngay cả sau khi bắt cặp. Điều này chỉ ra rằng việc bị đánh, ngay cả khi không thường xuyên, có thể tác động tiêu cực đến những kỹ năng nhận thức cần thiết cho việc học tập và điều chỉnh hành vi. Điều đáng ngạc nhiên là nghiên cứu không tìm thấy tác động điều tiết nào dựa trên giới tính của trẻ, chủng tộc/dân tộc của người chăm sóc chính hoặc mức độ tình cảm của cha mẹ. Điều này cho thấy tác động tiêu cực của việc đánh đòn là nhất quán giữa các bối cảnh nhân khẩu học và gia đình khác nhau.

Kang nói với phóng viên PsyPost: “Có lẽ ít người biết rằng việc đánh đòn có thể ảnh hưởng đến sự phát triển nhận thức của trẻ em. Chúng tôi nhận thấy rằng việc bị đánh đòn lúc 5 tuổi có hậu quả tiêu cực đến khả năng điều chỉnh hành động có chủ ý của trẻ (gọi là kiểm soát ức chế) và chuyển đổi thích ứng giữa các nhiệm vụ (gọi là tính linh hoạt trong nhận thức) ở tuổi lên 6, bất kể giới tính của trẻ, chủng tộc và tình cảm của cha mẹ”.

“Đặc biệt, mối liên hệ này vẫn tồn tại ngay cả khi không thường xuyên đánh đòn đối với chức năng kiểm soát ức chế ở trẻ. Chúng ta biết rằng chức năng điều hành của trẻ em rất cần thiết cho cảm xúc xã hội và sự sẵn sàng học tập, từ đó liên quan đến thu nhập, sức khỏe và tiền án trong tương lai, nghiên cứu này mang lại nhiều áp dụng cộng đồng.”

Mặc dù nghiên cứu này cung cấp những hiểu biết có giá trị nhưng nó cũng có những hạn chế. Một mối quan tâm đáng kể là ảnh hưởng tiềm ẩn của các yếu tố không được quan sát, như việc tiếp xúc với bạo lực trong cộng đồng, không được đưa vào phân tích. Những yếu tố này có thể ảnh hưởng đến cả khả năng trẻ bị đánh và sự phát triển nhận thức của chúng.

Trong tương lai, các nhà nghiên cứu đề nghị khám phá mức độ nghiêm trọng, tính lâu dài và các phương pháp đánh đòn để hiểu những tác động khác nhau của nó đối với sự phát triển nhận thức của trẻ. Họ cũng đề nghị nên sử dụng các đánh giá trực tiếp đối với kiểm soát ức chế và kết hợp dữ liệu từ cả cha lẫn mẹ để hiểu biết toàn diện hơn.

Trong nghiên cứu trước đây của mình, Kang phát hiện ra rằng những đứa trẻ bị đánh đòn có xu hướng có hành vi ngoại hoá hơn, khả năng tự kiểm soát kém hơn và kỹ năng giao tiếp cá nhân thấp hơn so với những đứa trẻ chưa bao giờ bị đánh đòn. Các phát hiện chỉ ra rằng ngay cả việc đánh đòn không thường xuyên cũng tác động tiêu cực đến sự phát triển xã hội của trẻ. Cô cũng phát hiện ra rằng việc trẻ bị đánh đòn có liên quan đến điểm đọc và toán thấp hơn.

Kang chia sẻ với PsyPost: “Mối liên hệ quan trọng giữa việc đánh đòn và cả khả năng kiểm soát ức chế cũng như tính linh hoạt trong nhận thức đều nhất quán với nghiên cứu trước đây về tác động của việc ngược đãi trẻ em. Mặc dù việc đánh đòn là một tác nhân gây căng thẳng nhẹ hơn so với việc ngược đãi trẻ em, nhưng nó vẫn có vẻ làm suy giảm khả năng kiềm chế tính bộc phát và phản ứng thái quá ở trẻ em. Mọi người nên nhận thức được tác hại về mặt sinh học thần kinh, xã hội, cảm xúc và nhận thức do bị đánh đòn. Cha mẹ nên được hỗ trợ bằng các chiến lược nuôi dạy con tích cực hiệu quả để họ không dùng đến biện pháp đánh con”./.