Kỷ niệm ngày Gải phóng miền Nam 30/4:

Viết ở Thành cổ Quảng Trị

Cập nhật: 22:36 | 03/04/2021
CỎ THÀNH CỔ
Cỏ Thành Cổ…Nhớ viết hoa !

Cỏ xanh, máu đỏ…đó là bạn tôi

Đây là Cỏ sao em?

Nhưng sao Cỏ xanh đến vậy?

Chưa thấy Cỏ nơi nào xanh nhói lòng như Thành Cổ

Màu xanh nghẹn ngào

Chúng tôi không nỡ đặt chân lên Cỏ

Cỏ thì xanh - Máu các anh thấm đỏ

Xương thịt hòa trong Cỏ

Câu hát hòa trong Cỏ

Bao ước mơ cũng hòa trong Cỏ

Lời vĩnh biệt với mẹ hòa trong Cỏ

Đây là Cỏ sao em?

*

Hãy bước nhẹ thôi

Lặng nghe Cỏ hát

Tuổi hai mươi Cỏ đi đánh giặc

Hồn nhiên xanh một góc chiến hào

Một sớm Cỏ gọi mẹ, giọng khản đặc khói bom

Cỏ từ từ ngã xuống

Máu ứa bên môi, nụ cười thanh thản

Cỏ nằm lại đây

Ngút xanh Thành cổ

*

Sáng nay

Tôi chợt thấy lũ trẻ đuổi nhau trên Cỏ

Cỏ mềm xanh đón gót các em thơ…

viet o thanh co quang tri

CHIẾC GHẾ ĐÁ LẶNG IM

Tôi đứng bên ghế đá

Đặt trong Thành Cổ

Chiếc ghế của lứa đôi

Ta thường gặp ở công viên

Nhưng ở đây

Ghế đá lặng im

Người từ khắp nơi lặng lẽ vào Thành Cổ

Dẫu có lúc mỏi chân

Họ cũng như tôi

Không một ai nỡ ngồi…

Những người lính nằm lại nơi đây

Đêm đêm gọi nhau

Đến ngồi trên những chiếc ghế đá lạnh trong Thành Cổ

Chuyện trò và hút thuốc

Bao câu chuyện rì rầm không dứt

Người cười, người khóc

Tiếc tuổi trẻ thời đạn bom

Chưa một lần được kề vai trên ghế đá với người bạn gái

Giờ đồng đội bị thương,

tựa vào vai mình chờ giặc lên đánh tiếp

Má măng tơ chưa một lần áp má người yêu,

Giờ má còn áp báng súng A.K bắn giặc

Tám mươi mốt ngày đêm một còn một mất

Các anh ở lại với đất này!

Bây giờ

Chiếc ghế kê đây

Lặng im

Để cỏ giăng đầy dưới chân

Bóng người lính vẫn hành quân

Ghế kia biết rõ thì thầm tiếng ai…

viet o thanh co quang tri

GỌI BẠN Ở NGHĨA TRANG LIỆT SỸ

Bạn ơi!

Tôi gọi: Bạn ơi!

Chỉ nghe tiếng gió nghẹn lời khói nhang

Bóng người trùng điệp binh đoàn

Thân này ngã xuống máu chan sắc cờ

Ngàn lời hát, vạn lời ru

Bạn nằm lắng tiếng ầu ơ mẹ hiền

Nghiêng mình trước cõi hồn thiêng

Lao xao đồng đội đang tìm về nhau

Bàn tay có nắm được đâu!

Chỉ còn nước mắt thấm sâu cỏ dày…

Chỉ còn hương khói bay bay

Mắt rưng rưng lệ chiều nay thấm buồn

Bạn tôi, ngực chẳng Huân chương

Chỉ tờ “Báo tử” xót thương mực nhòa

Nỗi đau ập xuống mẹ cha

Ngôi sao năm cánh chợt xa cuối trời

Tôi khóc, mà bạn lại cười

Người âm vẫn trẻ như hồi tòng quân

Đưa tay nắm, bạn tần ngần

Khói hương như thể nói thầm với nhau…

TỪ NGỌC LANG

  • Xin chờ trong giây lát...